000 [Phorni] 001 "Dậy mau, nếu không cậu sẽ bị trễ đấy!" 002 Bị đánh thức bởi giọng nói đó, tôi mới nhận ra rằng những giọt nước mắt trên khóe mắt của Phorni, đang rơi một cách tuyệt vọng trên má tôi.. 003 [Chris] 004 "... Oh." 005 [Phorni] 006 "Àh! ... Cuối cùng cậu cũng chịu thức dây" 007 [Chris] 008 "... Hử?" 009 Tôi cảm thấy cơ thể của mình bỗng nặng hơn mọi khi. Phải mất một ít sức lực mới có thể gượng dậy. 010 [Chris]c 011 "Ugh... Tớ vẫn còn mệt quá." 012 [Phorni] 013 "Hừ! Tớ đã rất lo lắng đấy! Đánh nãy giờ mà cậu chẳng chịu dậy cho gì cả!" 014 [Chris] 015 "... Hm? Bộ cậu đánh thức tớ nãy giờ à?" 016 Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ, và chợt nhận ra đã gần mười giờ. 017 Nếu tính cả giờ chuẩn bị, thì dù có chạy chắc tôi cũng khó đến trường kịp giờ được. 018 [Chris] 019 "Tại sao..." 020 ... cậu không đánh thức tớ dậy, tôi rất muốn thét lên, nhưng rồi đã kiềm chế lại. 021 [Phorni] 022 "Tớ đã gọi cậu bao nhiêu lần, nhưng cậu có chịu thức dậy đâu!" 024 "Ờ... Cho tớ xin lỗi." 025 [Phorni] 026 "Cậu đã không thức dậy lần nào kể từ khi về nhà tối hôm qua rồi. Như thế làm tớ rất lo đấy!" 027 [Chris] 028 "Ah... Ngày hôm qua tớ tập luyện nhiều hơn mọi khi..." 029 [Phorni] 030 "Hừ, vậy cậu đã luyện tập rất nhiều ." 031 Thái độ của Phorni trở lại bình thường, có lẽ cô ấy đã nhẹ nhõm hơn khi biết được chuyện đó. 032 Nhưng bây giờ tôi không có thời gian để đùa giỡn với cậu ấy. 033 [Chris] 034 "Xin lỗi, chúng ta sẽ nói chuyện sau." 035 [Phorni] 036 "Ừ-Được rồi." 037 Phorni, hiểu được tình hình, took the sidelines from then on, đơn giản ngắm nhìn tôi trong im lằng. *********************** 038 Tôi nhanh chóng mặc lại bộ đồng phục mà tôi đã để trên sàn nhà ngày hôm qua, rửa mặt, và đi ra ngoài. 039 [Chris] 040 "Tớ đi đây." 041 Sau khi chạy đến khuôn viên trường tôi dừng lại, và bắt đầu đi lại như bình thường để điều chỉnh lại hơi thở của mình. 042 Nhìn chiếc đồng hồ của mình, tôi thở dài một cách nhẹ nhõm. 043 Tôi không thể gặp cô Cordell sớm hơn năm phút trước khi lớp học bắt đầu như mong muốn .Nhưng tôi nghĩ rằng tôi sẽ tới lớp trước khi tiếng chuông vang lên 044 [Chris] 045 "... Thưa cô, em xin lỗi vì đến trễ,." 046 [Cordell] 047 "... Vừ kịp đấy." 048 Tôi ngồi xuống và lặng lẽ chuẩn bị Fortell của mình. 049 Có vẻ như là sẽ không có thời gian nhàn rỗi để trò chuyện rồi. 050 Tôi hoàn tất việc chuẩn bị vừa kịp lúc lớp học bắt đầu. 051 [Cordell] 052 "Tốt. Về tiết học hôm nay..." 053 Cô ấy dừng lại trong phút chốc 054 [Cordell] 055 "Chris, Em đã chọn được bạn diễn chưa?" 056 [Chris] 057 "... V-Vâng..." 058 Tôi không thể nói rằng mình đã chọn. 059 Mặc dù chúng tôi đã chuẩn bị trình diễn tại căn hộ của tôi từ lúc đó, 060 nhưng có gì đã được "đóng cột " cả. 061 [Cordell] 062 "Cô cứ băn khoăn. Không biết em có dự định chọn Liselsia làm bạn diễn không?" 063 Trong khi tôi đang cố gắng nói lên lời, Cô Cordell chỉ ngón tay vào tôi. 064 [Chris] 065 "..." 066 [Cordell] 067 "Từ khi gặp các em trước dãy nhà cũ, cô đã cho rằng có khả năng, nhưng lại không bao giờ nghĩ là nó sẽ xảy ra." 068 Cô Cordell giải thích cho sự im lặng của tôi. 069 [Cordell] 070 "Em có biết không?" 071 [Chris] 072 "Cô ấy là một học viên Fortell?" 073 [Cordell] 074 "Còn một điều nữa." 075 [Chris] 076 "Liselsia Cesarini. Thầy Grave..." 077 [Cordell] 078 "... Là con gái của thầy." 079 Sau khi nghe được điều đó, Cô Cordell liền đảo mắt nhìn tôi. 080 [Cordell] 081 "Nếu em đã biết được nhiều như vậy, thế tại sao?" 082 [Chris] 083 "Không phải chúng em được tự do chọn người mà chúng em muốn?" 084 [Cordell] 085 "Cho là thế. Nhưng em biết như thế nghĩa là gì mà, phải không?" 086 [Chris] 087 "... Vâng em biết." 088 [Cordell] 089 "... *2AThở dài*2A" 090 Cô bắt đầu đi xung quanh lớp học. 091 Cách ứng xử không bình thường, đều xuất hiện ở cô. 092 Không còn gì để bàn thêm, tôi chờ đợi cô ấy để nói chuyện . 093 [Cordell] 094 "Ngày hôm qua... Sau tiết học của thầy Grave," 095 Cô Cordell đột ngột cất tiếng. 096 Sau đó, cô nhìn về phía chỗ ngồi của tôi mà lo lắng, thậm chí cô đã tự phá nụ cười của mình. 097 [Cordell] 098 "Cô không bao giờ nghĩ là em sẽ có bạn diễn trong tiết học đó." 099 [Chris] 100 "..." 101 [Cordell] 102 "Dù sao, sau tiết học đó,Thầy Grave đã gặp cô, và để lại cho cô lời cảnh báo." 103 [Chris] 104 "... Lời cảnh báo nói gì ạ?" 105 [Cordell] 106 "'Cảm phiền cô nói với học viên của mình rằng không nên dính mũi của mình vào việc của người khác,' thầy ấy nói vậy đấy." 107 [Chris] 108 "... Thế, cô cũng cảnh báo em luôn à." 109 [Cordell] 110 "Lời cảnh cáo đó, chính xác là về em." 111 [Chris] 112 "Huh? Ý của cô là gì?" 113 [Cordell] 114 "Chỉ cần theo quy tắc, thì bất cứ ai cũng được phép. Không phải em đã tự nói với mình đó sao?" 115 [Chris] 116 "V-Vâng..." 117 [Cordell] 118 "Cô chỉ nói lại những lời mà ông ấy bảo cô nói với em thôi. Hơn nữa, cô mới là cô giáo của em, thế nên cô sẽ chịu trách nhiệm cho em - chứ không phải ông ta." 119 [Chris] 120 "... Ý của cô là?" 121 [Cordell] 122 "Liselsia hát rất hay phải không?" 123 [Chris] 124 "... Em nghĩ thế ạ." 125 [Cordell] 126 "Liệu em có thể hỏi cô ta làm bạn diễn của em được không?" 127 [Chris] 128 "... E-Em không biết nữa." 129 [Cordell] 130 "Vậy cô không thể nào chấp thuận được. Em cần phải quyết đoán hơn. Ít nhất em phải nói rằng em *2Achắc chắn*2A sẽ hỏi em ấy, hoặc đại loại thế." 131 [Chris] 132 "Nếu em hỏi, Cô có để cho em diễn không?" 133 [Cordell] 134 "... Câu hỏi hay đấy. Có cho là cộ giả vờ như không thấy bất cứ điều gì đi. Cô có chủ kiến của mình. Thực lòng cô không ủng hộ việc đó. Tuy nhiên..." 135 [Cordell] 136 "Cô không thể chịu trách nhiệm cho những việc xảy ra ở nơi mà cô không biết." 137 [Chris] 138 "... Cô Cordell..." 139 Những lời nói đó chắc chắn không xuất phát từ cương vị người chịu trách nhiệm. 140 Cô ấy không từ bỏ trách nhiệm của mình. 141 Mà chỉ đơn giản để lại mọi việc cho tôi. 142 Tôi hiểu điều đó. 143 [Cordell] 144 "Tuy nhiên, cô có một điều kiện." 145 [Chris] 146 "Điều kiện gì ạ?" 147 [Cordell] 148 "Hãy diễn thật thuyết phục cho buổi lễ tốt nghiệp. Vấn đề nằm ở em, cô không phải là người cần thuyết phục." 149 [Chris] 150 "... Hiểu rồi ạ." 151 [Cordell] 152 "Em chắc chứ? Hãy chắc rằng đó không phải là một lời hứa suông." 153 [Chris] 154 "Đó không phải là một lời hứa suông... Em nghĩ vậy." 155 [Cordell] 156 "Trong trường hợp đó, rất tốt. Vậy hãy cho cô nghe bản nhạc đó, bản mà em đã tập luyện rất nhiều ấy." 157 Ms. Cordell có vẻ hơi quá nhiệt tình. 158 [Chris] 159 "... Cô có chắc là sẽ ổn không?" 160 [Cordell] 161 "Em đang nói gì vậy? Cô không biết gì cả. Cô chỉ cảnh báo em như điều mà mình cần làm thôi." 162 [Chris] 163 "... Vâng, Cảm ơn cô." 164 [Cordell] 165 "Được rồi, nhanh lên và bắt đầu đi. Tùy thuộc vào kết quả, mà cô sẽ quyết định" 166 [Chris] 167 "... Hiểu rồi ạ!" 168 Với đầy đủ quyết tâm, tôi khẽ đặt những ngón tay của mình lên bàn phím. 169 Cho đến khi âm thanh từ Fortell của tôi biến mất khỏi căn phòng, Cô Cordell đã ngồi im và nhắm mắt. 170 Và sau đó, cô lẩm bẩm, 171 [Cordell] 172 "Bài hát rất hay." 173 Họ không có tí ấn tượng gì về màn trình diễn của tôi. 174 Nhưng những lời mà cô Cordell nói ra khi nãy, đã mở ra một con đường mới cho tôi . 175 [Cordell] 176 "Một bài hát trữ tình à?" 177 [Chris] 178 "... Không phải ạ." 179 Những gì tôi có thể nhớ đó là lời bài hát mà Lise đã hát. Không,không phải. 180 [Cordell] 181 "... Cô hiểu. Có vẻ như cô đã nhầm lẫn. Nhưng nó vẫn là một bài hát hay. Không có gì để chỉ trích về diễn xuất của em." 182 Mặc dù đau đớn, nhưng tôi phải thừa nhận rằng phải cảm ơn tiết học ngày hôm qua. 183 Tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng rằng cô Cordell sẽ khen tôi như thế nảy. 184 Chắ chắn. tôi đã cảm nhận được đó là một sự thể hiện tốt của bản thân mình. 185 Nhưng nếu không có bài học hôm qua, có lẽ tôi sẽ không nhận được lời khen này rồi.. 186 ---Mặc dù, có một điều đã làm phiền tôi.. 187 'Xé nát con tim tôi vậy.' 188 Tôi nhận lời khen từ cô Cordell như thành quả mình trong vô thức. 189 ... Liệu tôi đã đặt trái tim của mình vào trong bài hát này? 190 Bất cứ khi nào tôi chơi bản nhạc này, tôi đều suy nghĩ về Lise. 191 Cử chỉ của em ấy, nụ cười rụt rè của em ấy tựa ánh trăng rằm tháng 3. 192 Trong khi tôi đang nghiền ngẫm những điều này, tôi quay lưng lại nhìn Fortell của tôi. 193 ... Có lẽ tôi đã thích Lise? 194 Nếu như bạn hỏi tôi rằng liệu tôi có thích em ấy hay không, tôi cũng không thể phủ định rằng mình không thích em ấy. 195 Nhưng cái từ "thích" ấy đã từ từ chuyển sang một ý nghĩa khác, sâu xa hơn... Một cái cảm giác người ta thường cảm thấy về người yêu, giống như cảm giác của tôi về Arietta. 196 ... Nếu như vậy, thì quả không phải là một điều tốt. 197 Phủ nhận nó trong tâm trí của mình hay trong cách nói cũng không thể thay đổi được điều gì. 198 Nếu như chỉ có một mình cô Cordell hiểu nhầm, thì tất nhiên điều đó rất tốt. Tuy nhiên nếu như không có sự hiểu nhầm ấy. 199 Có lẽ tôi đã làm tổn thương Ari. 200 Dù cho tôi có muốn hay không. 201 [Chris] 202 "..." 203 ... Không, Không đúng. 204 Tôi đã hoàn toàn lờ đi cảm giác của Lise và Ari. Tôi tỉnh dậy trước sự ích kỉ của mình và phải sẵn sàng đối mặt với cô Cordell. 205 [Cordell] 206 "Em đã suy nghĩ xong chưa?" 207 [Chris] 208 "... Vâng,xong rồi ạ." 209 [Cordell] 210 "Được rồi, chúng ta vẫn còn thời gian. Tiếp tục đi." 211 [Chris] 212 "... Vâng," 213 Tôi trả lời cùng với sự hoang mang, và bắt đầu chơi Fortell của tôi một lần nữa. 214 [Cordell] 215 "Đủ rồi." 216 [Chris] 217 "..." 218 Cô Cordell dừng lại màn trình diễn của tôi, không quá hài lòng. 219 Cô ấy muốn tôi chơi thêm một chút nữa, nhưng tâm trí tôi không còn "sạch sẽ" như lúc đầu. 220 ... Hay nói đúng hơn, bây giờ tâm trí của tôi chỉ tập trung nghĩ về Lise. 221 [Cordell] 222 "Điều gì đã xảy ra với em vậy?" 223 [Chris] 224 "..." 225 [Cordell] 226 "Cứ thế này thì có lẽ cô phải rút lại lời chấp thuận của mình thôi." 227 [Chris] 228 "... Em hiểu..." 229 [Cordell] 230 "... Hôm nay như thế là đủ. Về nhà và sụy nghĩ kĩ đi. Cho đến khi đó, cô sẽ giữ quyết định về bạn diễn của em." 231 [Chris] 232 "... Huh?" 233 [Cordell] 234 "Có chuyện gì à? Cho đến khi em giải quyết xong vấn đề, cô sẽ giữ quyết định của mình." 235 [Chris] 236 "V... Vâng." 237 [Cordell] 238 "Hãy suy nghĩ lại trước khi năm học sau bắt đầu. Hôm nay cứ thế đi." 239 [Chris] 240 "... Vâng." 241 Cô Cordell quả thực rất tốt. 242 Tôi nhẹ nhõm đóng Fortell của mình lại và ra đi ra ngoài. 243 Bài học kết thúc trong chưa đầy ba mươi phúc. 244 Không đến căng tin, tôi quyết định trở về căn hộ của mình 245 [Phorni] 246 "H-Hử? Có chuyện gì thế, Chris?" 247 Phorni có vẻ ngạc nhiên khi thế tôi trở về trước buổi trưa. 248 Vì ở trước của không có khăn tắm, nên tớ đã tự đi mua một cái. 249 [Phorni] 250 "... Có chuyện gì xảy ra à?" 251 [Chris] 252 "... Tớ nghĩ vậy." 253 [Phorni] 254 "Nhìn cậu không được khỏe lắm." 255 [Chris] 256 "... Chắc tớ vẫn chưa khỏi hẳn, tớ nghĩ thế." 257 Có vẻ như cơ thể tôi vẫn còn mệt kể từ ngày hôm qua. 258 Mặc dù thế, bài diễn trước mặt cô Cordell vẫn không đến nỗi tệ. 259 [Phorni] 260 "Vậy tốt nhất là cậu nên thả lỏng và nằm nghĩ hết hôm nay đi." 261 Phorni ân cần, với một chút lo lắng. 262 Tôi vô cùng biết ơn cô ấy khi nói chuyện với tôi mà không hỏi một lý do. 263 Bình thường, cậu ta sẽ hỏi tôi cho ra lẽ, nhưng trong những lúc thế này, Phorni luôn luôn dịu dàng thế này. 264 [Chris] 265 "... Cảm ơn cậu." 266 [Phorni] 267 "Không có gì. Nhanh chóng đi ngủ đi." 268 [Chris] 269 "... Được roài." 270 Tôi nhanh chóng thay đồ và nhảy vào gường ngủ. 271 Tôi vẫn còn rất nhiều điều để nghĩ, nhưng giấc ngủ đã nhanh chóng đến với tôi. 272 bl10